Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Thật ra thì người ta có coi mình là ra cái quái gì đâu. Lâu nay rồi mình cứ tưởng có thể có một thứ tình cảm đặc biệt dành cho nhau nhưng mà cũng chỉ là phù du thôi. 1 năm cũng không phải là quá dài song ddaau là quá ngắn nữa đẻ không hiểu tý gì về nhau. Rất tiếc là mình đã quá thẳng thắn, quá thật thà và nhiều khi quá dễ tin người để rồi cái gì cũng nói, cái gì cũng muons chia sẻ. Song người nhận đâu có làm lại như vậy với mình đâu. Người ta cũng chỉ nhìn mình với ánh mắt thương hại. thương cho mọt con người không có may mắn, không được bình thường như họ thoi. Mình cứ nghixswj chân thành sẽ đổi lại được sự chan thành, trái tim ròi sẽ đến với trái tim nhưng rồi cũng chỉ vì mình khong bình thường, minhfkhoong có thu nhập ổn định, không đi xe máy được để đi chơi cngf hày đi đâu đó mà ngừi ta trở nên khinh rẻ mình thôi. Lúc người ta còn khó khăn thì dễ chia sẻ với nhau đến khi người ta có thứ người ta cần thái độ lại thay đổi ngay lặp tức. Nếu người thấy hói tiếc khi chơi , khi quan hẹ với mọt kẻ thiếu may mắn như mình thì người cứ thẳng thắn mà nói, ễ hiểu nhau hơn còn hơn cái thái đọ im lặng đáng nguyền rủa này để rồi chỉ làm tôi tỏn thương thêm mà thoi. Tôi nghĩ người đã quá dáng với toi quá rồi đấy. Mọi việc toi cố gắng cho dến lúc này cũng chỉ là để giữ ại mối quan hệ mà ở đó toi đã cảm động trước cái tâm lương thiện (là do người nói như vậy _ thôi chứ còn lòng tự trọng cả tôi cao lắm, nó cũng có giới hạn chị dựng thôi không thể mãi mãi chiều theo sự vô lý của người được. Một lời hỏi thăm, mọt tin nhắn đâu là cái gì mà pải quan trọng hóa như thế. toi gét sự im lặng của người. Thà nói thẳng dễ hieur với nhau tôi cũng đâu có giận người. càng thế này tôi càng ấm ức . người bảo thích sự chân thành thẳng thắng mà khi tôi chân thành thẳng thắn người lại như thê này đây

0 nhận xét:

Đăng nhận xét