Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

Ngày 13/7/2015

Lòng chợt nghe buồn mênh mang. Buồn . Hẹn để đưa cho em mà cuối cùng lại lỡ hẹn. Chả ra làm sao cả. Tại mình không đủ tự tin để mang đến nhà. Biết làm sao được bây giờ. Cái tính ngại mãi vẫn không bỏ được. Có ai hiểu cho mình không??? Cứ bảo không được đổ lỗi cho hoàn cảnh nhưng rồi mà cũng tại nó cả thôi nên giờ mình mới đến nông nỗi như này. Đi đâu cũng không đi được nên dù muốn cũng chẳng làm gì hơn được chỉ biết ngồi một mình gậm nhấm nỗi buồn. Bên cạnh em luôn có bao người săn dón còn mình chẳng có gì. Cũng muốn đến gần em hơn, muốn quan tâm chăm sóc nhiều hơn chứ mà sao không thể. Tiền không, công viecj không tương lại thì mù mịt thì chẳng nên mơ ước cao xa làm gì. Nhưng biết làm sao khi con tim nó cũng có những lý lẽ riêng của nó. Nó cũng muốn được yêu thương được có một gia đình hạnh phúc với người phụ nữ mà nó yêu chứ. Ôi cuộc sống sao cứ rơi vào cái vòng luẩn quẩn bế tắc này đến bao giờ nữa. Tại sao không cho mình ra đi đi để sống như này để làm cái gì. Sức khỏe ngày một sa sút, tinh thần cũng ngày một sút sa. Giờ còn ai trọng cái tình cảm dở người này nữa mà cs chờ mong hy vọng đây???????

0 nhận xét:

Đăng nhận xét