Lau rồi lại muốn chia sẻ cảm xúc trong lòng cho nhẹ nhõm . Viết mà chẳng muốn ai đọc dược bởi người khác đọc cũng đâu có hieur được đâu. Lúc này mới tháy mình đã bỏ phí đi những khoảng thời gian không thể kéo lại được nữa rồi. Nhưng lúc có động lực để làm việc nhất thì lại là lúc cảm thấy sức hỏe không ổn tý nào cả. Mọi năm cũng chỉ ốm 1 lần nặng là đủ nhưng năm nay ốm đến lần thứ 3. một cảm giác mẹt mỏi khó tả dù rất muốn làm mọi thứ. Học thêm mọi thứ đế mình trở nên toàn diện, để làm việc hieuj quả hơn mà sức khỏe hình như càng ngày càng đi xuống
Người ta có thể dễ dàng cho qua nhiều chuyện nhưng có những chuyện khó thể cho qua dù biết bỏ đi được cuộc sống sẽ thanh thản hơn. Chẳng đổ lỗi cho ai cả chỉ là do số phận mình đã phải chịu như vậy thôi. ai cũng thế người ta đến rồi đi cuối cùng chỉ có mình chịu những nỗi dau đớn không heef nhẹ, không phải ai cũng hiểu được cảm xúc của mình đâu. Thôi thì cuộc đời mà ai cháp nhận sống chung với những cái không bình thường trừ những người bắt buộc phải sống như bố mẹ anh em. Mình hieur rõ bản thân mình chứ? thực ra làm việc không có động lực nó nhàm cahns kinh khủng chỉ muốn có một môi trường làm việc nhiều áp lực để được bộc lộ hết khả năng của mình ra mà sao mãi ko tìm được.
Ôi lúc nào cũng thấy ám ảnh trong đầu 2 chữ số phận. Giá như mình bình thường, giá như mình ko khuyết tật, mình có thể làm được mọi điều mình thích. còn bay giờ điều nào cũng thích điều nào trong khả năng vẫn tin rằng mình làm được hết nhưng lại bị cản trợ bởi những lý do không thể nào khắc phục được. Điều đó đã làm mất đi trong mình bao nhiêu cơ hội để có những cps ,pptk cippck sppmgs đimgs mgjoax jpwm. tới tuổi này cảm nhận rõ sự cô đơn trong cuộc sống, thèm muốn một gia ddinhf yên ấm với người vợ hiện thảo và những đứa con thông minh khỏe mạnh để mỗi chiều đi làm vè được chơi đàn, được hát những bài hát yêu thích cho vợ cho con nghe mà đâu có làm được. Sự cô đơn đôi khi làm người ta dễ dàng vớ lấy những cái phao để nghĩ nó là của mình nhưng rồi khi bình tâm lại thì ko biết nó là của ai. Đau đớn nhất khi người mình yêu thương chân thành cuối cùng cũng không ra gì. Hình như chưa ai vượt qua được những thử thách của mình trong vòng 1 nă,. Người ta sợ cũng đúng thôi, ai chấp nhận gắn bó đời mình với một người không bình thường dù mình biết so với nhieuf người bình thường mình cũng chẳng thua kém điều gì cả. dòng đời rồi sẽ như thế nào chẳng ai biết được, vẫn cố gắng vạy thôi dù cảm giác nhiều khi muốn buông xuôi ập đến, bảo là buông xuôi thôi nhưng đã bao giờ dừng lại đau. Gian khó rồi cũng mặc kệ đi đến đâu được thì đến nhưng ko bỏ cuộc
Người ta có thể dễ dàng cho qua nhiều chuyện nhưng có những chuyện khó thể cho qua dù biết bỏ đi được cuộc sống sẽ thanh thản hơn. Chẳng đổ lỗi cho ai cả chỉ là do số phận mình đã phải chịu như vậy thôi. ai cũng thế người ta đến rồi đi cuối cùng chỉ có mình chịu những nỗi dau đớn không heef nhẹ, không phải ai cũng hiểu được cảm xúc của mình đâu. Thôi thì cuộc đời mà ai cháp nhận sống chung với những cái không bình thường trừ những người bắt buộc phải sống như bố mẹ anh em. Mình hieur rõ bản thân mình chứ? thực ra làm việc không có động lực nó nhàm cahns kinh khủng chỉ muốn có một môi trường làm việc nhiều áp lực để được bộc lộ hết khả năng của mình ra mà sao mãi ko tìm được.
Ôi lúc nào cũng thấy ám ảnh trong đầu 2 chữ số phận. Giá như mình bình thường, giá như mình ko khuyết tật, mình có thể làm được mọi điều mình thích. còn bay giờ điều nào cũng thích điều nào trong khả năng vẫn tin rằng mình làm được hết nhưng lại bị cản trợ bởi những lý do không thể nào khắc phục được. Điều đó đã làm mất đi trong mình bao nhiêu cơ hội để có những cps ,pptk cippck sppmgs đimgs mgjoax jpwm. tới tuổi này cảm nhận rõ sự cô đơn trong cuộc sống, thèm muốn một gia ddinhf yên ấm với người vợ hiện thảo và những đứa con thông minh khỏe mạnh để mỗi chiều đi làm vè được chơi đàn, được hát những bài hát yêu thích cho vợ cho con nghe mà đâu có làm được. Sự cô đơn đôi khi làm người ta dễ dàng vớ lấy những cái phao để nghĩ nó là của mình nhưng rồi khi bình tâm lại thì ko biết nó là của ai. Đau đớn nhất khi người mình yêu thương chân thành cuối cùng cũng không ra gì. Hình như chưa ai vượt qua được những thử thách của mình trong vòng 1 nă,. Người ta sợ cũng đúng thôi, ai chấp nhận gắn bó đời mình với một người không bình thường dù mình biết so với nhieuf người bình thường mình cũng chẳng thua kém điều gì cả. dòng đời rồi sẽ như thế nào chẳng ai biết được, vẫn cố gắng vạy thôi dù cảm giác nhiều khi muốn buông xuôi ập đến, bảo là buông xuôi thôi nhưng đã bao giờ dừng lại đau. Gian khó rồi cũng mặc kệ đi đến đâu được thì đến nhưng ko bỏ cuộc










